Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Tôi cứ tà tà gạt chân chống.
Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Cũng có hôm ngủ khá say. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế.
Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Không biết thanh minh thế nào. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.
Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.
Một điều rất hệ trọng. Nhưng mệt mỏi thì sao. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng.
Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Bạn không thích sự không nhất quán này.