Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Nhưng mệt mỏi thì sao. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.
Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.
Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Người bảo đời là một bát sơri.
Mất mất người kể chuyện. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.
Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.
Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi.