Tôi không ngờ ông ủ rũ, lầm lỳ như vậy, khác hẳn với trí tôi tưởng tượng. Bà mẹ kiệt sức, chết. "Hồi trước, mỗi lần ông ấy ra tỉnh tôi thường mời ông dùng bữa trưa với tôi.
Đã lâu lắm, khi tôi còn là một đứa nhỏ chạy chân không qua những khu rừng để tới trường học làng tại miền Missouri; một hôm, tôi đọc một bài ngụ ngôn về mặt trời và gió. Sách dày 307 trang, bằng một cuốn sách đáng giá hai đồng. Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó.
''Tôi được nhờ nhà tôi nhiều hơn là được nhờ những người khác. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được gặp một nhà thực vật học và ông ấy nói chuyện nghe muốn mê. Nhưng ít hy vọng thành công; nhiều người khác mướn nhà cũng đã làm thử như tôi và đều thất bại hết: họ nói con người đó ráo riết lắm.
Tôi đã mắc phải một lỗi không sao tha thứ được là đã chỉ cho một vị rất có danh và học rất rộng rằng ông ta lầm". và ta nên thi hành những phương pháp của đại tá House. Hiện tôi còn giữ một bức thư của ông Edward L.
Cuộc thương lượng đó đưa tới một khế ước, nó thay đổi cục diện kỹ nghệ thiết lộ ở Mỹ. Khi ra đi, con quay lại và chào cha: "Thưa cha, con đi!". Viên đại lý trả lời bằng một giọng chán nản:
Đại tướng Hooker đã có những lầm lỗi nặng và Tổng thống muốn sửa trị người hữu dõng vô mưu cầm vận mạng của cả một dân tộc đó. Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy. Tôi biết rằng nếu tôi nói được như thường thì tôi đã mất mối hàng đó, vì tôi có một quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng.
Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Nhà tôi ngạc nhiên vô cùng. Nhưng sự nén lòng giận đó đã có kết quả tốt.
Tôi ngỏ ý muốn được tái ngộ ông và thiệt tình tôi bây giờ rất muốn được gặp ông lần nữa. Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông. Andrew Carnegie, hồi nhỏ chỉ được học có 4 năm, nhưng vì sớm hiểu bí quyết đó, nên hồi bắt đầu kiếm ăn, mỗi giờ công được có 4 xu, mà tới sau này tính ra ông đã quyên vào những việc từ thiện tới ba trăm sáu mươi lăm triệu đồng.
Năm phút trước, chắc là tôi đã la lên: "Ông giữ lấy bộ đồ quý hóa đó của ông". "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy). Ông ấy tả cho tôi nghe một cuộc thí nghiệm mà ông đã làm.
Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó. Chúng ta thích sống trong những tin tưởng mà chúng ta đã quen nhận là đúng rồi. Chẳng những ruồi mà người cũng vậy.