Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.
Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Thôi thì tôi im lặng.
Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này).
Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng.
Khán giả sôi động phết. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ.
Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng. Chẳng có cái gì đập.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Mọi người bảo bạn hiền lành. Mấy ý tứ chợt ngân nga:
Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Nó vẫn đang phải chứng minh. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng.
Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.